watch sexy videos at nza-vids!

Kho truyen sex, doc truyen sex

truyen sex
Thế giới truyện sex
Truyện người lớn

Tố Tố hoảng hồn chưa kịp mặc thêm xiêm y thì đã thấy Triệu Cát xông vào. Lần nào hắn đến cũng vậy. Trong phòng chỉ có hắn và nàng. Bên ngoài là 2 thị vệ đứng gác. Triệu Cát nhìn nàng thật lâu như muốn nuốt chửng, hắn nuốt nuớc bọt rồi mới nói.
- Hồi nãy Trẫm say ruợu mong Thái hậu bỏ qua.
Tố Tố vẻ như rất tức và xấu hẩu nói:
- Chuyện đã rồi, cho dù không bỏ qua thì cũng không thay đổi đuợc gì. Trời đã khuya mong Hoàng Thượng di giá hồi cung.
- Hoàng cung là nhà của trẫm. Trẫm đi đâu mà không đuợc? Trẫm muốn ở lại vấn an Thái Hậu thêm một chút. Hồi nãy quên không cởi trói cho Thái Hậu....
- Ta mất cả canh giờ mới mở đuợc. - Tố Tố thẹn quá quay mặt đi chỗ khác. Đôi má ửng hồng. Khuôn mặt trông càng dễ thuơng hơn.
- Không ai hay thì tốt rồi. Trẫm chỉ sợ có nguời nhìn thấy Thái Hậu như vậy thì không hay.
- Cám ơn Hoàng Thuợng đã bận tâm. Chỉ cần từ nay Hoàng Thuợng đừng như vậy nữa là được rồi. Hậu cung có cả ngàn mỹ nữ, ai cũng mong chờ ân sủng của Hoàng Thuợng. Ai gia dù sao cũng đã là nguời có danh phận xin Hoàng Thuợng hãy nể tình.

Triệu cát cuời nhỏ rồi nói :
- Nếu Trẫm không nể tình thì tính sao bây giờ?
Tố Tố quắc mắt giận không thể kìm nổi:
- Hoàng Thuợng nhất định ép ta đến đuờng cùng sao? Nếu đã vậy ta sẽ chết cho xong.
Triệu Cát nhìn con mồi đang bị vờn thấy khoái lắm. Lâu không có trò nào vui. Giờ có rồi bèn nghĩ "tên Cao Cầu này phong hắn làm Thái Úy quả là không sai lầm". một lời khuyên của y mang lại cho ta biết bao lạc thú. Hắn lại nhếch môi nói :
- Thế Triệu Phi ? Nàng định để Triệu Phi mới 6 tuổi đã....
- Nguơi thật là không có tính nguời mà. - Mắt nàng đã bắt đầu rơm rớm - Dù sao Phi nhi cũng là Hoàng điệt của nguơi. Nguơi nhẫn tâm sao?
- Đối với Hoàng Đế như trẫm chỉ có quân với thần, không có tình thân. Ai theo trẫm thì huởng vinh hoa phú quí. Ai chống trẫm thì phải chết.
- Vậy Liêu và Tây Hạ, hai quốc gia đó luôn luôn muốn chống với nguơi, nghịch với nguơi. Tai sao nguời không cho bọn chúng chết đi?
- Lại chuyện chính sự. Thôi được. Nàng thích lý lẽ hả ? ha ha ha Trẫm sẽ nói lý với nàng. Chỉ lần này thôi. Nàng rất giỏi từ chuyện này qua chuyện khác đó. Hôm gia miện nàng chả nói là mong ta theo buớc liệt tổ liệt tông đó sao. Năm xưa Đức Chân Tông kí minh uớc Thiền Uyên tại bờ bắc sông Hoàng Hà với quân Liêu mang lại thái bình trăm năm cho Đại Tống ta ở biên cuơng phía Bắc hàng năm Đại Tống chỉ việc thí cho Liêu hai muơi vạn tấm lụa muời vạn lạng bạc đổi lấy việc con dân Đại Tống khỏi phải đổ máu rơi đầu nơi xa truờng vậy trẫm ko cho bọn chúng chết là có cái lý của trẫm. Còn việc Tây Hạ thì sau hai lần đại chiến bại binh Phụ Hoàng của trẫm cũng đành noi guơng Đức Nhân Tông cho chúng ít đồ chè lụa để đổi lấy hòa bình. Các tiên đế còn phải làm như vậy nàng bảo Trẫm ko cho chúng chết là đúng hay sai?

Tố Tố đã yếu ớt càng trở nên yếu ớt thêm. Nói lý lẽ với Triệu Cát thì sao nói lại đây. Nàng không còn cách gì nữa nuớc mắt lại tràn mi, ấm ức hỏi:
- Vậy Hoàng Thuợng định xử trí ta ra sao?
- Ta bảo gì nghe đó là đuợc rồi. Nếu nàng đồng ý ta sẽ phong Vuơng cho Triệu Phi. Hoàng huynh ra đi đột ngột chưa kịp phong tuớc cho chính hoàng tử của mình. Ta phải thay anh lo cho cháu mới được.
- Hoàng Thuợng thật tốt quá - Tố Tố cay đắng mỉa mai.
- Từ khi biết nàng đến nay mới thấy nàng khen ta một câu. Vậy là nàng đồng ý phải không? - Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào nguời Tố Tố như bắt nàng phải trả lời ngay.

Nàng do dự, đắn đo. Quả thực nàng không có lựa chọn. Thôi thì để cho Phi nhi có một tuớc hiệu khi đó hắn có muốn giết Phi nhi cũng ko phải là dễ dàng. Nghĩ đoạn nàng bèn khẽ gật đầu. Thấy vậy Triệu Cát cuời ha hả lấy làm đắc ý lắm bèn nói :
- Đuợc ! Ngày mai trẫm sẽ phá lệ đi buổi triều sáng một lần sắc phong Triệu Phi làm An Vuơng với mong muốn đứa cháu này BÌNH AN cả đời. Nàng hiểu không?
Tố Tố lại khẽ gật đầu. Lúc này đầu nàng không còn suy nghĩ gì đuợc nữa. Mọi thứ như ong ong bên tai. Một Thái Hậu mà như cô gái lầu xanh bán thân vậy. Nhà Tống đã hủ bại đến cùng cực rồi. Triệu Cấu tỏ ra vui mừng nói với nàng :
- Giờ ta thử xem nàng có nghe lời ta không nhé ? Hãy đứng dậy và chống hai khuỷu tay lên bàn.
Tố Tố như vô tri vô giác làm theo. Anh mắt như thất thần. Triệu Cấu đứng phía sau nàng vén đoạn khăn tắm quấn quanh nàng lên đến eo để lộ bờ mông tròn lẳn nối liền với đôi chân dài cao và trắng muốt. Triệu Cấu tụt quần của mình xuống, duơng vật của hắn đã cuơng cứng tự bao giờ, hắn cầm duơng vật chà chà lên âm hộ đang hướng về phía sau của nàng. Hắn banh hai mép thịt hồng hào nơi âm hộ của nàng ra để duơng vật của hắn chui vào dễ dàng hơn. Vì âm hộ nàng ko tiết dâm thủy nên rất khó đưa duơng vật vào. Hắn vẫn ấn vào như điên. Tố Tố đau rát nhưng ko hiểu sao có một nỗi niềm man mác làm nàng ko buồn kêu nữa. Triệu Cát cắm lút duơng vật vào nguời nàng. Hay tay hắn bấu chặt hai bờ mông lằn lên cả dấu tay và bắt đầu địt. Bóng hai nguời in trên tuờng rõ mồn một. Một nguời đứng nhấp phía sau còn một nguời thì quì mọp trên bàn hai chân đứng duới đất và không động đậy. Triệu Cát địt nàng rất mạnh. Tiếng da thịt chạm vào mông nàng kêu bôm bốp. Chiếc bàn ko trụ nổi cứ di chuyển ít một cọ vào sàn cung điện kêu ken két. Tố Tố chỉ thỉnh thoảng chớp mắt chứ ko hề có phản ứng gì truớc khả năng làm tình ghê gớm của Triệu Cát cả. Có lẽ sự đồng tình với việc làm của Triệu Cát dù là bị bắt ép cũng đã làm luơng tâm nàng cảm thấy tội lỗi với tiên đế. Trông nàng dù ở trạng thái nào cũng như một nàng tiên giãng trần, âm hộ nàng nhỏ nhắn và sạch sẽ với một ít lông đen lún phún bên trên, tại các mép thịt không hề có lông gì cả vì vậy khi chà duơng vật sẽ rất thoải mái ko bị đau. Lỗ đít nàng hồng nhạt, sạch trơn như lỗ đít trẻ con. Tố Tố quả thật là một vưu vật chốn nhân gian. Triệu Cát chưa bao giờ có đựoc khoái cảm như bây giờ. Hắn nhấp lúc nhanh lúc chậm. Tận huởng từng cảm giác nhỏ li ti nơi duơng vật. Triệu Cát cảm giác âm hộ nàng như đang bú mút ôm ấp nâng niu khít khao duơng vật hắn vậy. Nửa canh giờ trôi qua. Mồ hôi của cả hai vã ra như tắm. Mông đít nàng đỏ ừng do va chạm nhiều. Dù muốn dù không dâm thủy nàng cũng tiết ra ồ ạt chảy men theo đùi xuống bằp chân thon nhỏ của nàng. Triệu Cát như đang dặn, nói khó khăn với Tố Tố.
- Quì xuống mút duơng vật cho trẫm mau.
Tố Tố lại như kẻ vô hồn nghe theo lời hắn. Nàng quì xuống. Ngậm duơng vật nhơ nhớp nuớc nhờn của hắn rồi bú mút hờ hững như ko chú tâm. Tuy nhiên như vậy cũng đủ làm Triệu Cát sung suớng cực độ. Hắn bắn tinh trùng thẳng vào mồm nàng. hắn ghì đầu nàng sát vào người mình. Duơng vật đựoc ngậm trọn tật gốc. Tố Tố bị sặc vì tinh trùng quá nhiều nhưng nàng vẫn nuốt vào hết theo lời của Triệu Cát. Hắn hổn hển nói:
- hãy làm sạch cho trẫm!
Tố Tố lại làm theo, mút sạch không nói một lời, không nhăn mặt mút cho đến giọi tinh trùng cuối cùng.
Triệu Cát kéo quần lên. Buớc đi thẳng ra ngoài. Để lại một mình Tố Tố ngồi bệt duới đất thở dốc. Ánh mắt vẫn chưa lấy lại đuợc vẻ tinh anh ngày thuờng. Nàng bỏ mặc tất cả leo lên giuờng và ngủ thiếp đi. Chiếc khăn tắm vẫn vén cao đến eo và bờ mông trắng muốt của nàng vẫn không có gì che đậy....

*
*   *

Buổi triều sáng hôm sau Triệu Cát quả đã giữ lời phong Triệu Phi làm An Vuơng cho ăn lộc 3 huyện tại Hoài Nam. Như vậy nhà Tống đã có thêm một vị thiên tuế gia.

Lúc bấy giờ cho dù cải cách triều chính thì cũng đã muộn nhưng còn hơn là không thế nhưng tập đoàn Triệu Cát lại làm nguợc lại. Cắt chức hàng loạt đại thần muốn cải cách trong đó có cả Hữu thừa tuớng Sái Biện và Tả thừa tuớng Chương Đôn. Phong cho những đại thần thủ cựu chống đối cải cách là Hàn Trung Ngạn và Tăng Bố làm Tả Hữu Thừa Tuớng.
Triệu Cát sở dĩ chống lại đuờng lối của anh trai không phải vì có chính kiến khác, hắn biết muời muơi cải cách sẽ có lợi hơn nhưng nếu cải cách thì công việc triều chính sẽ ngập đầu cho dù có bà mẹ chống lưng thì cũng không còn thời gian mà vui chơi nữa. Còn Hướng Thái Hậu thì chống cải cách bởi vì những mối quan hệ của mình nằm trong phái bảo thủ. Nếu phái cải cách mà lên nắm quyền thì những nguời thân quen kia sẽ chả còn chỗ mà đứng nữa. Mẹ như thế con như thế thử hỏi quốc gia làm sao mà Trung Hưng?
Tuy nhiên mọi việc của sự hủ bại diệt vong mới chỉ bắt đầu.

*
*   *

Tại thư phòng Triệu Cát nhớ lại những giây phút thần tiên ngày hôm qua với Đồng Tố Tố trong lòng cảm thấy vui vẻ vô cùng ngồi nhâm nhi tách trà huơng sen. Hắn vẫy ả cung nữ đang đứng gần đó lại rồi nói :
- Chui xuống gầm bàn đi !
Ả cung nữ như hiểu ý ngay. Mỉm cuời thật xinh rồi chui xuống gầm bàn đưa bàn tay mát như lụa của mình kéo trễ quần của Triệu Cát xuống lôi khúc duơng vật của hắn ra ngoài và thè luỡi liếm xung quanh đoạn cho tọt vào mồm mút ngon lành. Ả cung nữ này là gái Giang Nam được Cao Cầu tìm chọn kĩ luỡng dâng lên Triệu Cấu tên là Điền Thu. Điền Thu vừa tròn 15 tuổi thân hình lẫn khuôn mặt rất đẹp lại thông minh lanh lợi. Do xuất thân hèn kém nên không thể phong làm phi tần bởi vậy Triệu Cát giữ lại bên mình khi cần thì dùng đến. Triệu Cát khoan khoái huởng thụ và mong rằng một ngày nào đó Tố Tố cũng sẽ toàn tâm toàn ý hầu hạ mình như Điền Thu vậy. Triệu Cát rất thích đuợc khẩu dâm. Bởi vậy Điền Thu lại càng được hắn lưu tâm vì nàng rất giỏi khoản này. Triệu Cát cảm giác như khi nguời con gái quì mọp duới chân dùng làm môi xinh xắn chăm sóc phần hạ thể dơ bẩn nhất thì thật là quyền lực. Hắn đang tận huởng thì một thái giám chạy vào, tất nhiên hắn không nhìn thấy Điền Thu vì nàng đã bị chiếc bàn bị kín 3 phía che mất :
- Bẩm hoàng thuợng, Đồng Trung thư xin cầu kiến.
- Ha ha, Đồng Quán đến đúng lúc lắm truyền hắn vào đây.
- Tuân chỉ - Tên thái giám eo éo trả lời rồi rút lui.
Triệu Cát cúi xuống gầm bàn rồi nói khẽ:
- Cởi quần ra !

Điền Thu lại ngoan ngoãn đưa hai tay xuống tụt hẳn quần ra còn miệng thì vẫn khẩu dâm cho Triệu Cát. Mông của Điền Thu cũng rất đẹp và mịn màng phần âm đạo thì mũm mĩm xinh xắn. Triệu Cát ra hiệu cho Điền Thu nàng gật đầu miệng vẫn ngậm duơng vật Triệu Cát hành động đó làm cho hắn xuýt phọt ra ngoài. Điền Thu lại cuời tuơi cởi ủng và vớ chân phải cho Triệu Cát. Hắn lấy bàn chân đó xoa xoa và đút ngón chân cái vào bên trong âm đạo của Điền Thu đoạn miệng lại nhớp ngụm trà. Khi đó thì Đồng Quán, một tên nịnh hót nhờ giúp việc riêng cho Triệu Cát mà đựoc phong Trung Thư lệnh buớc vào:
- Thần tham kiến Hoàng Thuợng, Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.
Triệu cát cuời nói:
- Mang tin gì đến cho Trẫm đây?
- Hoàng thuợng anh minh, thần đã dò la đuợc ở Giang Nam kì hoa dị thảo và đá quí nhiều vô số. cho nên thần xin hoàng thuợng chuẩn tấu thành lập Ứng Phụng Cục để chuyên phục vụ những yêu cầu của Hoàng Thuợng, khi đó nguời muốn gì thần sẽ lập tức cho Ứng Phụng Cục dốc sức tìm kiếm, như vậy vừa nhanh đáp ứng đựoc nhu cầu cho Hoàng Thuợng mà lại giúp thêm một số luợng nguời khá lớn có công ăn việc làm ạ.
- Ha ha nguơi với Cao Cầu quả là như nhau, trẫm chuẩn tấu. Thế nhà nguơi có nhân tuyển nào thích hợp với chức vụ Đốc Chủ Ứng Phụng Cục gì gì đó chưa?
- Thần đã có một nhân tuyển thích hợp, nếu bệ hạ cần thần xin cho hắn đến tiếp kiến ngay ạ.
- Nói tên đuợc rồi, gặp làm chi cho phiền phức. Trẫm cũng đâu có nhân tuyển nào ngoài nhà nguời với Cao Cầu. Nói tên rồi lui đi khi nào đuợc việc Trẫm sẽ trọng thuởng!
- Thần tạ ơn Hoàng thuợng nguời đó tên là Chu Miễn, giờ thần xin phép cáo lui. Chúc Hoàng Thuợng vạn an.
Triệu Cát phủi tay cho hắn lui. Nguời giần giật rồi bắt tinh tung tóe trong miệng Điền Thu. Điền Thu như quen thuộc lắm. Mút sạch không chút khó khăn. Luỡi nàng cuốn lên cuốn xuống nhịp nhàng chả mấy chốc mà duơng vật của hắn sạch bong. Triệu Cát co chân lên Điền Thu lại gật đầu mìm cuời mút sạch ngón chân của hắn rồi đi vớ và đi ủng lại cho hắn. Triệu Cát hôm nay được tin vui từ Đồng Quán nên thấy cái gì cũng vui cả lại thêm việc Tố Tố ngoan ngoãn nghe lời khiến hắn sảng khoái lắm.

Hắn nhìn Điền Thu nói :
- No chưa? ha ha ha
Thu Thu lắc đầu rồi cuời thẹn thùng. Quả thật nàng dễ thuơng hết biết. Triệu Cát cũng thích nàng lắm. Hắn lấy cây bút lông loại lớn nhất ra rồi bảo với Điền Thu :
- Đến giờ tập viết rồi !

Điền Thu nhanh nhảu đứng dậy cởi truồng tồng ngồng còn bên trên thì vẫn mặc áo, do nửa kín nửa hở nên nhìn nàng càng tăng thêm vẻ hấp dẫn. Điền Thu chạy đến kệ sách lôi xuống một tờ giấy lớn trải xuống nền thư phòng rồi quay lưng lại phía Triệu Cát chổng mông lên. Triệu Cát bèn đút cán bút lông vào âm đạo của Điền Thu sau khi đút sâu hết mức có thể thì ra lệnh cho Điền Thu viết chữ Hoàng Thuợng Vạn Tuế bằng hạ thể. Chiếc bút lông này cán to vừa bằng duơng vật nguời bình thuờng nên âm đạo Điền Thu ôm khít. Nhìn nữ tì của mình như có đuôi mà đuôi lại tròn xoe thẳng đuột thì Triệu Cát ko khỏi phì cuời, Điền Thu thấy vậy cũng tít mắt cuời theo. Nàng hì hục chấm mực rồi ngồi xổm mà viết. Mông đít nàng săn chắc đến con gái nhìn cũng phải uớc mơ. Viết xong đuợc chữ Thuợng thì nàng đứng dậy rút cây bút ra lau cho khô nuớc nhờn rồi lại tự cắm vào như cũ viết tiếp. Nhìn nàng miệt mài viết mông đít đưa qua đưa lại Triệu Cát hài lòng lắm lòng nghĩ "Cao Cầu làm Thái Úy tuy ít gặp nhưng mỗi khi tặng ta cái gì hay có ý kiến gì thì đều làm ta vui cả. Trung thần, trung thần !"

Hắn bèn lôi mấy quyển dâm thư mà Đồng Quán đưa lần truớc chưa kịp xem. Lần này đọc xem có gì mới lạ không và cũng để đợi Điền Thu viết xong lời chúc tụng hắn. Triệu Cát ồ lên:
- Chà chuyện bằng tranh. Cái này đúng là mới lạ.
Hắn say sưa ngồi đọc xem đến đoạn làm tình qua lỗ hậu môn thì hắn thấy kì quặc quá nhưng nguời cũng đã nóng ran và duơng vật cũng đã cuơng thuợng lên rồi. Hắn vứt quyển sách qua một bên chạy lại phía Điền Thu chán đã lấm tấm mồ hôi vì viết chữ. Hắn đẩy nàng bò xấp xuống rút phăng cây bút lông ra đưa duơng vật chui tọt vào âm đạo Điền Thu một cách dễ dàng vì nàng đã có sẵn dâm thủy tiết ra tuy nhiên vẫn làm Điền Thu thốn vô cùng. Hắn thò tay xuống lấy nuớc nhờn từ lỗ âm đạo bôi vào lỗ đít nàng rồi rút duơng vật ra cắm từ từ vào lỗ đít nàng. Chim hắn cong veo còn Điền Thu thì kêu inh ỏi mà vẫn không vào đuợc. Đến khi thấy điền thu mếu máo nuớc mắt rơm rớm thì hắn mới chịu dừng lại. Lại đút duơng vật vào vùng tiểu phúc của nàng và nhấp. Mông nàng nẩy lên săn chắc sau mỗi nhịp nhấp hắn nằm ngửa ra sàn thư phòng còn Điền Thu thì ở phía trên. Nàng uốn luợn nguời như múa như đang cuỡi ngựa. Mông đít sàng qua sàng lại thật khéo léo. Triệu Cát đưa tay giúp Điền Thu cởi chiếc áo còn lại trên nguời hai tay xoa bóp vú nàng. Hai đầu vú nhỏ xinh se lại vì đuợc nắn bóp. Làn thu ba của nàng như mờ đi vì sung suớng khoái lạc.

Đúng lúc đó một cung nữ chạy vào. Đang định mở miệng thì nín luôn khi thấy cảnh tuợng trên. Vội vã toan buớc ra ngoài thì bị Triệu Cát hô :
- Đứng lại.
Ả cung nữ run sợ lẩy bẩy đứng lại. Triệu Cát thì vẫn nằm và Điền Thu vẫn ngoáy lắc sàng qua sàng lại ở bên trên. Hắn ra lệnh.
- Tụt quần ra.
Ả cung nữ mếu máo nói ko ra câu nhưng có thể hiểu như " tiểu nữ biết tội xin hoàng thuợng tha mạng"
- Trẫm chỉ nói vậy thôi có làm hay ko là việc của nhà nguơi.
Ả cung nữ lẩy bẩy tụt quần xuống mắt nhắm tịt lại. Mặt đỏ như gấc. Triệu cát hỏi :
- Nhà nguơi biết tội chưa?
Ả cung nữ khẽ gật đầu.
- Chém đầu nhé?
Ả cung nữ sợ ko nói nên câu quì mọp xuống lạy như tế sao.
Triệu Cát buồn cuời quá ra hiệu cho Điền Thu dừng lại, hắn nhỏm dạy nhảy ra quì phía sau ả cung nữ mà ả không biết. Điền Thu cũng bịt miệng khẽ cuời. Triệu Cát nhân lúc duơng vật đang cuơng hết sức lại đựoc bôi nhờn bèn nhắm kĩ âm đạo của ả cung nữ đang quì đằng sau húc đánh chọt một cái thật bất ngờ rồi nắc liên tục ba bốn chúc cái liền chỉ trong vài tích tắc sau đó lập tức rút ra truớc tiếng kêu thảm thiết của ả cung nữ. Triệu Cát ung dung đưa duơng vật đã nhuộm máu đó vào âm đạo của Điền Thu nhấp tiếp. Còn Ả cung nữ kia thì máu tuôn ra dầm dề từ âm đạo. Tay bụm chỗ kín lăn qua lăn lại. Trinh tiết của ả mất đi thật bất ngờ. Triệu Cát thì cuời hềnh hênh vừa địt Điền Thu vừa nhìn ả cũng nữ lăn lộn. Một chốc sau hắn rú lên xuất tinh ồ ạt vào âm đạo của Điền Thu sau đó đứng dậy chĩa duơng vật về phía ả cung nữ ra lệnh :
- Mút sạch đi.

Ả cung nữ hồn siêu phách tán nhưng cũng biết Triệu Cấu hay chơi ác nếu làm hắn phật ý thì không xong. Bởi vậy nén đau mút sạch duơng vật đầy tinh trùng, nuớc nhờn và máu đó. Nguời ả lúc nào cũng trực đổ xuống vì cơn đau phía duới hạ thể. Lợm hết cả giọng vì ghê tởm nhưng ko giám nói ra hay tỏ thái độ.
Xong xuôi hắn bế Điền Thu vào đi tắm còn cầm theo chiếc quần của ả cung nữ kia. Triệu Cát bỏ mặc ả cung nữ vừa thất thân với hắn ở lại mà hắn cũng chả biết tên và không biết vì lý do gì nàng đến.

*
*   *


Cũng may cho Triệu Cát là ngoài nữ sắc hắn còn đam mê cả Đạo giáo, kì hoa dị thảo, bảo thạch. Nếu chỉ đam mê nữ sắc và dành hết thời gian cho nữ sắc thì có lẽ hắn đã sớm mạng vong rồi. Triệu Cấu mê Đạo giáo cho nên khắp nơi cho xây dựng Đạo Quán, cho các đạo sĩ đuợc hành lễ đuợc cấp ruộng đuợc thi cử làm quan làm xã hội đã rối ren càng rối ren hơn. Bọn Đạo sĩ khắp nơi tôn Triệu Cấu lên làm Giáo Chủ đạo quán Hoàng Đế và hắn có vẻ khoái cái danh xưng này hơn cả. Tuy nhiên một khi Ứng Phụng Cục chưa đuợc hoàn bị và đưa vào hoạt động thì sự ăn chơi sa đọa của Triệu Cát vẫn chưa lên đến mức đỉnh điểm. Điều đáng ngạc nhiên là các triều thần lúc bấy giờ không một ai ngăn cải kế hoạch này cả. Bởi một lẽ họ đang lo đấu tranh bè phái với nhau. Không ai muốn làm phật ý Hoàng Thuợng và Thái Hậu cả. Vuơng Triều Nhà Tống đã 140 tuổi và tỏ ra quá già cỗi vào thời khắc lịch sử này.

Sau buổi tối ngày hôm đó, Đồng Tố Tố như nguời mất hồn, nhưng cũng may không ai biết chuyện gì đã xảy ra cả. Thuờng thuờng sáng sớm sẽ có cung nữ vào đánh thức giúp nàng trang điểm tắm rửa và nếu như vậy họ sẽ phát hiện ra Đồng Thái Hậu cởi truồng với vô số vết tích của một trân làm tình quyết liệt. Nhưng hôm đó Triệu Phi biết truớc đuợc là hoàng thúc sẽ phong Vuơng cho mình nhờ đang tha thẩn trong vuờn hoa nhỏ của tẩm cung và Triệu Cát nhìn thấy nó nói cho nó biết để lấy tiếng tốt với cháu. Dù gì nó mà quí Triệu Cát thì đối với Tố Tố, Triệu Cát cũng sẽ có lợi. Bởi vậy không đợi đựoc đến sáng hẳn Triệu Phi lon ton vào khoe ngay với Tố Tố truớc cả khi Lý nhũ nuơng kịp tỉnh dậy. Khi vào đến phòng nó nhìn thấy Tố Tố đang nằm ngủ mặt huớng ra ngoài tóc dài đen nhánh khuôn mặt trẻ măng xinh đẹp nhưng chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm ở phần trên còn phần duới thì hoàn toàn không có gì. Phần lông lún phún phía duới còn hơi bết lại. Nó ngạc nhiên lắm. Thấy dạo này mẫu hậu sao đó. Không giống truớc kia. Tuy nhiên nó ko đợi đựoc mẫu hậu thức dậy để khoe mà phải khoe ngay mới hả. Vì có khi chỉ 1 canh giờ nữa thôi. Thánh chỉ sẽ đến thì đâu có gì để khoe nữa. Nó cũng thông minh lắm chứ. Chỉ có mấy chuyện nguời lớn kia thì quả thật nó không biết gì. Nó lay lay Tố Tố miệng gọi khe khẽ. Tố Tố giật mình tỉnh dậy ngay. Nhìn thấy nó mặt nàng lập tức đỏ bừng. Như chợt nhớ mọi việc nàng chạy đi kê lại bàn ghế. Lau lại nền tẩm cung ngay. Triệu Phi nhìn Tố Tố vội vã như vậy thì quả thật không hiểu gì. Khi thấy mẹ nó từ phía sau, nhìn thấy âm đạo nó thấy không giống mình nên định bụng sẽ hỏi cho biết. Mặc dù nó định hỏi từ lần truớc nhưng nghĩ trời tối nhìn không kĩ nên lại thôi. Nhìn vẻ mặt của mẫu hậu Tố Tố quả thật nó tự dưng không muốn khoe gì nữa. Chỉ đứng im. Một lát sau nó thấy Tố Tố đi tắm. Sau khi buớc ra Tố Tố đã trông như ngày thuờng nhờ vậy mà mọi chuyện vẫn đuợc giữ kín nhưng ánh mắt nàng thì vẫn như nguời mất hồn. Triệu Phi lên tiếng :
- Mẫu hậu à, nguời không khỏe sao?
- Mẫu hậu vẫn khỏe - nàng thẫn thờ trả lời.
- Mẫu hậu à, Hoàng Thúc tốt lắm, nguời đã nói là sẽ phong con làm An Vuơng, vậy là từ nay con sẽ là Thiên Tuế Gia con lại có đất phong thuộc vùng Hoài nam nữa. À mà Hoài Nam là ở đâu vậy Mẫu hậu?
- Đó là một vùng gần với con sông Truờng Giang, Phi nhi học bài có nhớ câu "Truờng Giang sóng sau xô sóng truớc" không. - Vẻ mặt nàng cố làm ra vẻ tuơi tỉnh. Có lẽ chỉ khi nào nói chuyện với Triệu Phi nàng mới cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa.
- Có chứ, câu đó có ý nói về nguời hậu bối sẽ tiếp buớc nguời tiền bối và có khi còn hơn cả nguời tiền bối đó nữa. Thì ra đất phong của hài nhi ở nơi đó. Hay là Mẫu Hậu và hài nhi cùng đến đó xem đi?
- Ở đó xa lắm với lại muốn xuất cung phải có ý chỉ của Hoàng Thuợng, Mẫu Hậu là Thái hậu nhưng ko quyết định đuợc chuyện gì cả. - Nói đoạn nàng buồn rầu đưa tay xoa đầu Triệu Phi. Triệu Phi nói tiếp ngay :
- Mẫu hậu thử cho nguời hỏi Hoàng Thúc xem có đuợc không đi. Nguời phong con làm An Vuơng đâu có lý do gì nguời ko đồng ý cho con đi xem. Đuợc không mẫu hậu?
Trong Tố Tố như chợt lóe lên một cơ hội thoát khỏi Triệu Cát. Nếu đuợc ra khỏi cung ta đưa Phi nhi cao bay xa chạy. Sống cuộc đời thuờng dân còn hơn là sống như hiện nay. Nang quyết định thử vận may xem sao nên nói với Triệu Phi rằng :
- Đuợc rồi đuợc rồi, Phi Nhi ngoan, Mẫu Hậu sẽ cho nguời đến xin ý chỉ của Hoàng Thuợng. nếu Hoàng Thuợng đồng ý thì 2 chúng ta sẽ lên đuờng còn không thì Phi nhi vẫn phải ở lại Hoàng Cung và không được buồn nghe chưa?
- Dạ! Phi nhi đồng ý.
Tố Tố bèn cho gọi cũng nữ A Anh vào truyền đạt ý chỉ tâu lên Hoàng Thuợng. Nhưng khi A Anh đến đuợc thư phòng thì chưa kịp nói gì đã bị Hoàng Thuợng cuỡng hiếp vì tội đã nhìn thấy những gì không nên nhìn.

*
*   *

A Anh vẫn cố đợi vì toàn thân duới lõa lồ không còn mảnh vải. hơn nữa máu trinh dây ra chảy dòng dòng xuống đôi chân trần ả không thể đi đâu với bộ dạng đó đuợc. Đuợc một lát Triệu Cấu quay trở ra với Điền Thu cả hai y phục đã chỉnh tề và Điền Thu lại đứng một góc như thuờng lệ. Triệu Cát ngồi chiễm trệ cất giọng :
- Sao chưa quay về đi? Muốn đuợc Trẫm ân sủng nữa chăng?
A Anh run lẩy bẩy nói cũng thiếu tự tin vì đang hở hang quá:
- Nô tì không dám nữa đâu ạ! Nô tì đến để chuyển lời của Đồng Thái Hậu.
Triệu Cấu mặt hơi biến sắc nhưng chợt nhớ ra điều gì đó nên lại thản nhiên như không bèn nói:
- Nguơi nói đi.
- Thưa Hoàng Thuợng, Thái Hậu và An Vuơng mong bệ hạ ân chuẩn cho đuợc xuất cung đi thăm đất phong của An Vuơng tại Hà Nam ạ.
- Nguơi về đi. Khi nào có câu trả lời trẫm sẽ báo cho Đồng Thái hậu.
A Anh ngập ngừng. Cuối cùng cũng nói ra:
- Xin hoàng thuợng ban ân cho nô tì một... chiếc quần. - Nói đến đây thì suýt bật khóc
- Không ban ân. Đi về. - Nói đoạn đứng dậy tiến lại phía A Anh đá một phát đau điếng vào mông đít ả rồi ngoảnh mặt đi mất dạng.
A Anh dấm dứt tức tuởi khóc lếch thếch đi ra khỏi thư phòng bộ dạng rất đáng thuơng. Đúng lúc đấy Điền Thu chạy lại đưa cho ả chiếc quần khi nãy. A Anh chụp vội lấy chiếc quần mặc vào rồi mới cám ơn nàng. Điền Thu không nói gì chỉ mỉm cuời thật tuơi rồi vẫy tay chào A Anh hồi cung.

*
*   *

A Anh hồi cung báo cáo sự tình với Đồng Thái Hậu xong thì xin phép đuợc nghỉ một hôm vì mệt. Tất nhiên ả không nói gì về chuyện đã bị hiếp dâm. Triệu Phi nghe hoàng thúc phán như vậy thì sốt ruột vô cùng cứ một chốc lại hỏi xem Hoàng Thúc đã trả lời chưa. Đến tối vẫn chưa có tin gì nó buồn bã lắm nhất định đòi ở lại với Tố Tố để ngóng tin. Từ ngày dọn ra tẩm cung này đây là lần đầu tiên nàng ôm Phi Nhi đi ngủ. Nó chưa buồn ngủ ngay mắt thao láo hỏi chuyện.
- Mẫu hậu à, nguời thuờng hay không mặc quần đi ngủ hả?
Tố Tố giật mình nhớ chuyện sáng nay lúng túng trả lời :
- Đâu có đâu, sáng nay là mẫu hậu đi tắm xong rồi bị trúng gió nên ngủ thiếp đi chưa kịp thay xiêm y đó thôi.
- À ra là vậy. Mà tại sao cái chỗ này này của mẫu hậu lại khác của con vậy. - Nó vừa nói vừa chỉ linh tinh trên nguời nàng làm nàng hơi nguợng ngùng. Nhưng chỉ có 2 mẹ con nên nàng cũng cố giải thích cho nó hiểu là Nam nữ khác biệt. Nói lại hỏi tiếp :
- Khi đi Hà nam sẽ có mẫu hậu, Triệu Phi, Lý nhũ nuơng và ai nữa hả mẫu hậu.
Nàng mỉm cuởi :
- Tất nhiên còn cả A Anh và Tôn Bình công công nữa rồi
Nó còn hỏi nhiều câu hỏi khác nhưng rồi cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau Tố Tố dậy sớm, tắm rửa thay xiêm y và trang điểm nhẹ. Nàng cùng Phi Nhi dùng điểm tâm sau đó nàng dạy Phi Nhi học, mọi thứ lại trở lại yên bình với nàng. Tố Tố cũng cảm thấy vui vẻ lên nhiều khi đuợc chăm sóc dạy dỗ cho nghĩa tử của mình. Thần thái nàng rất tốt. Ánh mắt không còn vẻ thẫn thờ.
Tiếng của A Anh làm nàng giật mình :
- Thưa Thái Hậu, Hoàng Thuợng cho mời nguời tới Ngự thư phòng để bàn bạc về việc đi Hoài nam.

Tố Tố thấy vui mừng quá nếu hắn cho mình đi thì tốt rồi. Nhưng cứ đến gặp hắn xem sao đã nếu không lại làm Phi nhi thất vọng. Nghĩ đoạn nàng cùng A Anh đến Ngự Thư Phòng để gặp Triệu Cát.
Tại thư phòng Triệu Cát đã ở đó như thuờng lệ. Hắn đang chăm chú vẽ bức tranh về cỏ cây hoa lá như mọi khi. Đó là khả năng tốt duy nhất của hắn ngoài ra hắn đến đây chỉ để đọc dâm thư và gặp riêng hai tên tay sai thân tín Cao Cầu và Đồng Quán. Thấy Tố Tố và A Anh buớc vào Triệu Cát đặt bút xuống nghiêm giọng :
- A hoàn kia có thể về truớc. Ta và Thái hậu có chuyện cần bàn.
A Anh lật đật rút lui ngay. Ả sợ Triệu Cát hơn sợ cọp giờ thoát đuợc là thoát ngay chứ còn đợi đến bao giờ. Riêng Tố Tố thì hiểu răng hắn lại thèm muốn xác thịt của mình nên đã có tâm lý chuẩn bị từ truớc. Tuy nhiên sau khi A Anh đi mất hắn lại nói khác hẳn những gì nàng dự liệu:
- Bây giờ nàng đi theo trẫm hay không là tùy nàng. Nhưng nếu nàng đi theo trẫm bây giờ thì dù có chuyện gì nàng cũng không đuợc phản kháng. Nếu nàng phản kháng nhất định sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Tố tố bắt đầu ngạc nhiên. Mọi chuyện đã khác ngay so với những gì nàng dự đoán. Không nén nổi nàng liền hỏi ngay :
- Nếu ta không đi theo mà hồi cung thì sao?
- Thì vĩnh viễn chuyện Hoài nam sẽ không tồn tại thêm một cơ hội nào tuơng tự nữa. Chỉ vậy thôi, không có gì khác cả.

Nàng bắt đầu suy nghĩ :"nếu hắn không bao giờ cho mình buớc ra khỏi cung thì đời này kiếp này sẽ là nô lệ cho hắn mãi, chịu dày vò như vậy làm sao đuợc? Hơn nữa Phi Nhi từ khi sinh ra đã bất hạnh. Mẹ mất vì bệnh sau khi sinh. Cha thì là vị hoàng đế yểu mạng. Sống trong cung không một chút kiến thức cơ bản nào về con nguời về cuộc đời. Cứ để nó sống vậy khác nào đã chết. Hơn nữa nó rất mong muốn đuợc đến Hoài nam nếu để nó thất vọng và biết rằng vì mình nên nó không đuợc xuất cung nó sẽ buồn ghê lắm. Chuyến đi này ngoài ý nghĩa đó còn có ý nghĩa giải thoát cuộc đời mình về sau. Dù chuyện gì xảy ra chỉ cần còn sống thì có thể chấp nhận đuợc".
Nàng nghĩ vậy nên nói với hắn:
- Ta đồng ý. Hi vọng Hoàng Thuợng không nuốt lời. Nếu ta đi theo hoàng thuợng bây giờ thì phải đồng ý cho ta và Phi nhi đến thăm phong địa của nó tại Hà Nam.
- Quân vô hí ngôn.


<< Lùi - Tiếp theo >>
Trang chủ
Truyen Sex
Copyright ™ truyensex18.sextgem.com 2012